ĐOÀN VĂN THI & THƠ !

Về Già Ẩn Chốn Non Cao, Dừng Chân Phiêu Lãng Ngẫm Câu Nhân Tình !
 
IndexCalendarTrợ giúpTìm kiếmThành viênNhómĐăng kýĐăng Nhập

Share | 
 

 Tập Thơ "Tình Nhân Nghĩa"

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down 
Tác giảThông điệp
Admin
Admin


Tổng số bài gửi: 8
Join date: 21/04/2009

Bài gửiTiêu đề: Tập Thơ "Tình Nhân Nghĩa"   Tue Apr 21, 2009 6:00 pm

Bạn thân mến,

Dưới đây là một số bài thơ trong tập thơ "Tình Nhân Nghĩa" của Nhà Thơ Đoàn Văn Thi vừa xuất bản năm 2009, xin được giới thiệu đến các bạn thơ.


Xin chân thành cảm ơn !



Được sửa bởi Admin ngày Wed Apr 22, 2009 2:08 pm; sửa lần 1.
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên http://thitho.forumvalue.com
Admin
Admin


Tổng số bài gửi: 8
Join date: 21/04/2009

Bài gửiTiêu đề: LỜI NÓI ĐẦU   Wed Apr 22, 2009 1:36 pm

LỜI NÓI ĐẦU

Kính thưa quý vị !

Như quý vị đã rõ, văn thơ là tiếng lòng, là tâm tư tình cảm, là thú tiêu khiển thanh tao cuả con người mà xã hội thời nào cũng cần phải có để cho cuộc sống thêm nhiều ý nghiã tốt đẹp. Ngoài ra, văn thơ còn là vũ khí sắc bén, nói lên lời khen chê trong hạn hẹp về một con người, rộng ra là cả xã hội. Nó có thể nâng cao hay hạ thấp hoặc thay đổi cả một chế độ. Điều này đã được minh chứng trong lịch sử nhân loại, từ đông sang tây, từ cổ chí kim.

Chúng ta vẫn biết xã hội nào dù tổ chức chặt chẽ đến đâu rồi cũng có ít nhiều sai sót, bất công. Đôi khi “nén bạc đâm toạc tờ giấy”, “người ăn không hết, kẻ lần không ra”. Ngoài những công bộc thanh liêm hết lòng vì dân, vì nước, còn có không ít quant ham, hại dân hại nước. Nhưng rất may xã hội đương thời của chúng ta nước trong vẫn nhiều, kẻ tốt vẫn nhiều. Do đó chúng ta có đủ lý lẽ để tin được, trời mỗi ngày mỗi sang, vì chân – thiện – mỹ là bản ngã của con người như nước chảy về chỗ trũng. Rất tiếc vẫn còn không ít người tỏ ra bi quan, chán nản cho nhân tình thế thái. Họ than trời, trách vật, họ chưa đủ can đảm đốt lên ngọn nến, điều này chúng ta không nên trách cứ, mà chỉ nên thương cảm. Vậy chúng ta hãy tùy tài, tùy sức làm hết sức mình mà xã hội đã phân công, để làm sao cho xã hội mỗi ngày một tốt đẹp hơn. Cũng vì lẽ đó, tập thơ này đến tay bạn đọc với nỗi niềm tâm sự:

Nào ai tri kỷ khắp muôn nơi
Bài thơ xướng họa tình nhân nghĩa
Để thỏa tri âm chuyện khóc cười

Tác giả
ĐOÀN VĂN THI




Được sửa bởi Admin ngày Tue Apr 28, 2009 5:35 pm; sửa lần 5.
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên http://thitho.forumvalue.com
Admin
Admin


Tổng số bài gửi: 8
Join date: 21/04/2009

Bài gửiTiêu đề: Re: Tập Thơ "Tình Nhân Nghĩa"   Wed Apr 22, 2009 1:50 pm



LỜI CHÚC

Chúc nhau tươi mãi nụ cười
Tin yêu cuộc sống cho đời nở hoa
Chúc nhau xuân mãi không già
Tình yêu như thể bài ca khải hoàn


THẾ SỰ

Thế sự, lương tri, chẳng một người,
Nào ai tri kỷ, khắp muôn nơi.
Bài thơ xướng họa, tình nhân nghĩa,
Để thỏa tri ân, chuyện khóc cười !


ĐẠO NGƯỜI

Đạo người quân tử đã qua rồi,
Hiệp khách chính nhân cứ nổi trôi.
Nhân nghĩa muốn tìm sao lại khó,
Đâu rồi ở ẩn, hỡi người ơi !

Ta ở trong dân chứ ở đâu,
Việc dân việc nước, khỏi can cầu.
Thánh nhân xuất hiện, ta ra đó,
Phú quốc, cường dân, phải đứng đầu !



KHÓC TỐ NHƯ

"Ba trăm năm ấy nay rồi",
Ai người đang khóc cho đời Tố Như.
Linh thiêng từ cõi vô hư,
Xin về chứng giám cho vừa lòng nhau.
Mệnh tài ghanh ghét khổ đau,
Tim ai rướm máu, lệ chan chứa tình.


NHÂN NGHĨA

Kính nhớ đại thi hào Nguyễn Trãi,
"Việc nhân nghĩa cốt ở yên dân".
Nhật tụng kinh luận, ắt phải cần,
Lơ đãng xin đừng, người nhạc trưởng.
Thành tâm quyết chí việc toàn dân,
Áo ấm, cơm no, chuyện thánh thần.
Văn minh tiến bộ chớ lần khân,
Niềm tin hạnh phúc là trên hết,
Độc lập, an ninh chẳng ngại ngần!


ĐẮM SAY

Dấu yêu ánh mắt đã nhiều,
Sao em còn gợi mỹ miều tấm thân.
Hay là tiên đã giáng trần ?
Ban cho trần thế xa gần đắm say !


ĐỂ THẤU TRỜI

Lệ ứa hai hàng, cạn nữa rồi,
Nhân tình thế thái, chuyện nay vơi.
Hỡi người tri kỷ cho ta với !
Một tiếng thét lên để thấu trời.


HỘI LIM

Hội Lim xem yếm lụa đào,
Nghe câu quan họ mà xao xuyến lòng.
Lời trao giã bạn thắm nồng,
Để thương, để nhớ, ngóng trông suốt đời.

Hội Lim gởi nón trao tay,
Nghe câu quan họ, mà say cô nàng.
Ngẩn ngơ tiếng thiếp, tiếng chàng,
Miếng trầu cánh phượng mơ màng tình duyên.


MƯA

Ai gieo rắc hạt mưa rơi,
Để cho ướt áo của đôi lứa mình.
Mưa sao lại khéo hữu tình,
Trói hai nửa lại, bóng hình trăm năm.


ĐẮM SAY

Vui sao những buổi tâm tình,
Đẹp sao một sáng bình mình đất trời.
Tình yêu hơn nữa người ơi !
Hân hoan hạnh phúc tuyệt vời đắm say.


KHÁT

Muôn loài những khát, tình yêu,
Như cá khát nước, như em khát nhìn.
Máu còn cứ chảy về tim,
Là tôi còn khát, liếc nhìn của anh.

Con người còn khát tài danh,
Khát tiền, khát sống, khát nhanh làm giàu.
Còn tôi những khát đâu đâu,
Nhạc thơ, luyến ái nửa câu tâm tình.


TRÁCH

Trách ai mặc áo trễ dây,
Để cho có kẻ đắm say thèm thuồng.
Xin đừng áo ấy thả buông,
Nếu không, tiên nữ, vấn vương giận hờn.


THÈM CHUA CỦA TRỜI

Biết em từ thuở mười ba,
Đến khi mười bốn, tôi đà cưới em.
Đêm nằm, những muốn mon men,
Nghĩ em còn bé, kiêng khem đợi chờ.

Mười lăm em vẫn dại khờ,
Vô tình, cố ý, thờ ơ biết gì?
Nhích gần em vội xê đi,
Hết giường xuống đấu, đêm khi ba lần.

Tình riêng muốn nói ngại ngần,
Bẽ bàng khuya sớm, trăm phần thiệt thua.
Đất trời chịu nắng chịu mưa,
Còn tôi chịu cảnh, thèm chua của trời !


KHÔN DẠI

Khôn đâu bằng việc nhún nhường,
Dại đâu bằng sự, coi thường thiên nhiên.
Nhàn đâu bằng thú điền viên,
Khổ đâu bằng chuyện, liên miên nợ đời.


NAM KHA MỘT GIẤC

Một giấc Nam Kha, ai có hay?
Tỉnh rồi còn tiếc, tháng năm ngày.
Công danh sự nghiệp, đời dâu bể,
Phút chốc ai ngờ, chuyện trắng tay !


LINH TINH

Con người lắm chuyện linh tinh,
Vợ người thì đẹp, văn mình thì hay.
Mỹ nhân danh tướng xưa nay,
Trời ghen chẳng để cho ai bạc đầu.

Mệnh tài tương đố đã lâu,
Có cau thì lại thiếu trầu, không vôi.
Minh quân lương tướng có đôi,
Trai tài, gái sắc lôi thôi khó thành.

Niềm tin cuộc sống yên lành,
Phải chăng con tạo đã tranh mất rồi !


XÓT THAY

Muỗi ruồi phiền phức lắm thay!
Tèo ra nghĩ kế đêm ngày sao nay?
Đập hoài rồi cũng mỏi tay,
Diệt một, như chúng kéo bầy trêu ngươi.

Đắm đo Tèo mới bật cười,
Cho mày một phát tiêu đời nhà ma.
Diêm que, Tèo đốt mái nhà,
Thế rồi Tèo lại khóc òa, ôi thôi!
Trách ai trí cạn việc đời,
Lợi một, mà mất tỷ mười, xót thay!






Được sửa bởi Admin ngày Thu May 28, 2009 12:20 pm; sửa lần 9.
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên http://thitho.forumvalue.com
thanhlan



Tổng số bài gửi: 11
Join date: 21/04/2009

Bài gửiTiêu đề: Re: Tập Thơ "Tình Nhân Nghĩa"   Tue Apr 28, 2009 8:11 am

ĐỂ CHO

Người đâu liếc mắt đa tình
Để cho bao kẻ giật mình đắm say
Diệm sơn hai quả cao dầy
Để cho ai phải ngất ngây tháng ngày
Còn thêm đôi má hây hây
Để cho có kẻ phút giây dại khờ
Người là nốt nhạc bài thơ
Để cho trần thế, giấc mơ thèm thuồng !


HƯ KHÔNG

Giật mình một giấc Nam Kha
Hóa ra thế sự chỉ là chiêm bao
Công hầu, khanh tướng ngôi cao
Giầu sang phú quý, ngỡ nào hư không !


SỢ

Đời người sợ nhất cô đơn
Sợ tình lẩn tránh, giận hờn mắt ai
Sợ đường đèo thác chông gai
Sợ nồng nàn ấy, nhạt phai dần dần


TRẢ TÔI

Trả tôi cái tuổi đôi mươi
Ngây thơ nũng nịu, mỉm cười làm duyên
Trả tôi má lúm đồng tiền
Để tôi e ấp, thần tiên mộng đầu


ANH KHỜ

Người đời thường nói tôi khờ
Cớ sao anh phải đợi chờ xa xăm
Trăng già nay đã quá rằm
Hoa kia nay đã, thì thầm còn chi


ĐÀY ĐỌA NGƯỜI TA

Ai đưa cái liếc đa tình
Để cho có kẻ giật mình rồi yêu
Ai đưa tiếng sáo lên diều
Để cho đây đó, ra chiều đắm say
Trách người con gái thơ ngây
Dao cau con mắt, đọa đày người ta !


SÀI GÒN

Viễn Đông hòn ngọc năm nào
Bây giờ ai dựng, lên cao phố phường
Tình người ngày một thân thương
Văn minh hiện đại, chẳng nhường cho ai
Tưởng đây chốn ấy thiên thai
Không đâu nơi ấy hiền tài hùng anh


VŨNG TÀU

Về thăm một thoáng Vũng Tàu
Biển xanh reo hát, những câu tâm tình
Nghinh Phong, Bến Đá, Bến Đình
Bãi Sau, Bãi Trước, Bạch Dinh thủa nào
Xứ này ai chẳng tự hào
Văn minh cuộc sống, tầm cao yên bình


NHA TRANG

Nha Trang cát trắng, nắng vàng
Đường ra xứ Quảng, đường vào Phan Rang
Hòn Tre khói sóng mơ màng
Hòn Chồng, hòn Vợ ngỡ ngàng tình duyên
Tháp Bà sừng sững uy nghiêm
Nhà thờ núi đá vững bền ngàn năm
Diên Khánh thành lũy tiếng tăm
Suối Tiên ai tắm, ai đang ngắm nhìn
Dấu tay năm ngón còn in
Dấu chân trượt ngã đáng tin chẳng ngời
Duy Tân cảnh đẹp như mơ
Chợ Dầm, cầu Đá, câu thơ tháng ngày
Lãng du lữ khách về đây
Thiên thai chưa phải, ngất ngây có thừa


GẶP NHAU

Gặp nhau một chuyến xe đò
Ý tình như đã trao cho ước nguyền
Thế rồi năm tháng nên duyên
Châu Trần kết hợp, thuyền quyên trọn đời


MỘNG MƠ

Xin em đừng vội lấy chồng
Để anh còn được ngóng trông đợi chờ
Mặc dầu em vẫn thờ ơ
Nhưng anh vẫn muốn mộng mơ tháng ngày


BIẾT ĐỦ

Giàu sang ước vọng con người
Mấy ai biết đủ, sống đời yên vui
Người ta có chín, muốn mười
Biết sao cho đủ, có trời, thiếu trăng


TÌM NHAU ĐƯỜNG NÀO

Một ngày nơi thác Damb'ri
Gặp em độ tuổi xuân thì vấn vương
Ai giăng sợi nhớ sợi thương
Chim trời, cá nước giữa đường biết sao
Bây giờ em ở nơi nao
Trời xanh mây trắng, biết đâu mà tìm


BẰNG LÒNG

Hai lần đâu có sống trên đời
Danh vọng, tài tình, ấy để chơi
Dâu bể, cổ kim sao khổ lụy
Bằng lòng cái có, ắt vui thôi




(trích tập thơ "Tình Nhân Nghĩa")
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
thanhlan



Tổng số bài gửi: 11
Join date: 21/04/2009

Bài gửiTiêu đề: Re: Tập Thơ "Tình Nhân Nghĩa"   Mon Aug 31, 2009 7:07 pm

Chữ Trinh

Ngàn vàng chỉ một chữ trinh,
Hiếu cao hơn nữa, bán mình chuộc cha.
Tháng năm bão táp phong ba.
Hợp hôn cần sắt lại ra cầm kỳ.
Tài cao đức trọng ai bì,
Thuyền quyên tỏ mặt nữ nhi để đời.
"Gẫm hay muôn sự tại trời"
Sống sao trọn đạo, làm người mới ngoan.


Được sửa bởi thanhlan ngày Sat Nov 28, 2009 10:40 pm; sửa lần 1.
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
thanhlan



Tổng số bài gửi: 11
Join date: 21/04/2009

Bài gửiTiêu đề: Re: Tập Thơ "Tình Nhân Nghĩa"   Sat Nov 28, 2009 10:10 pm

Công Thành Danh Thoái

Thỏ còn chó chẳng làm sao,
Đến khi hết thỏ, chó khao tiệc mừng.
Nhân tình có lúc "chim ưng",
Công thành, danh thoái, dè chừng, chẳng sai!


Xuân

Đâm chồi, nảy lộc nắng xuân tươi,
Năm tháng bỏ qua chuyện khóc cười,
Lữ khách hỡi người dừng bước lại,
Non sông quê, cảnh rạng xuân ngời !


Hè Về

Hè vè văng vẳng quốc kêu,
Phải chăng nhớ nước, mà nên sự tình.
Chuyện xưa nghĩ lại giật mình,
Ấy hồn Thục Đế, nhắc nghìn đời sau !


Thu Về

Thu về cho lá vàng rơi,
Nai tơ ngơ ngác, nhớ người Trọng Lư.
Thu về cho nắng tương tư,
Trời xanh mây trắng, gió mưa nhẹ nhàng.
Thu về cho mắt cô nàng,
Thủy tinh trong suốt, mơ màng tình duyên.


Đông

Mùa đông gió rét khắp nơi,
Dân nghèo thiếu áo, người thời chăn bông.
Trời sao, trời lại bất công,
Trẻ thơ không sữa, các "ông" tiệc tùng.


Bốn Mùa

Lá vàng giục giã sang đông,
Sương giăng, trắng bủa, lại mong xuân về.
Ngày qua tháng lại đêm hè,
Mùa hoa phượng nở, cho ve gợi sầu.


Tội Tình Gì

Tướng tài có tội đôi khi,
Mỹ nhân, thì tội tình gì, trời ơi!
Thế sao đoản mệnh trên đời,
Đầu xanh chưa bạc, cuộc chơi đã tàn.


Chính Trực

Nhận làm đầy tớ của dân,
Giàu vừa, giàu quá hiểu lầm, khốn thay!
Chí công, tài đức cao dày,
Phải thêm chính trực, tháng ngày hiếu dân.


Bé Một Thôi

Danh vọng tài tình, ấy để chơi,
Buồn cho nhân thế, trấn trò đời.
Lên voi cứ tưởng thân muôn tượng,
Xuống ngựa mới hay, bé một thôi.


Chuyện Đời

Thế sự thăng trầm, chuyện khúc nhôi,
Biết ai tâm sự để đôi lời.
Khuyết Nguyên thủa trước sông Ma Lịch,
Nguyễn Trãi thời nay thấu đất trời!


Thăng Trầm

Thăng trầm thế sự, chuyện xưa nay,
Xuống ngựa lên voi cũng có ngày.
Thời thế mấy ai hiểu được nhỉ?
Xin đừng cười lắm, khóc nay mai.


Mạt Cưa, Mướp Đắng

Mạt cưa, mướp đắng chuyện đời,
Bà già, kẻ cắp hai người gặp nhau.
Tám cân, nửa lạng hơn đâu,
Quít dày, móng nhọn là câu để đời.
Đầu dê, thịt chó lâu rồi,
Lọc lừa, dối trá thiệt người, hại ta.
Bể dâu một cuộc can qua,
Bại, thành, rồi cũng ra ma, cả làng!


Nợ Đời

Thế sự xui chi khóc lẫn cười.
Bé thì bồng bế được ăn chơi.
Lớn thì chồng vợ, vui và khổ!
Quanh quẩn cối xay, cái nợ đời.

Nợ đời, đã biết sao còn chơi!
Tiếng khóc để cho lẫn tiếng cười.
Tạo hóa trêu người như đứa trẻ.
Nương dâu, biển cả với đời người.

Con người trần thế hỡi ai ơi!?
Ra khỏi mau đi cái nợ đời.
Danh lợi làm chi, mà để khổ.
Vô vi, Lão Tử, ắt vui thôi.
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
thanhlan



Tổng số bài gửi: 11
Join date: 21/04/2009

Bài gửiTiêu đề: Re: Tập Thơ "Tình Nhân Nghĩa"   Sat Nov 28, 2009 10:33 pm

Chuyện Viễn Vông

Con người nghĩ chuyện viễn vông.
Sợ mình phải chết, cầu mong sống hòai.
Cầu nhưng, trời chẳng tha ai.
Thế rồi cầu mãi, như nài viễn vông!


Ai Xui

Ai xui vạn vật biết yêu thương,
Để cuộc nhân gian, sống thất thường.
Nô lệ suốt đời tình tứ ấy,
Khóc sầu, vạn kiếp quá tai ương.


Ngơ Ngác

Chức quyền lên mặt váo vênh,
Mất rồi có kẻ buồn tênh, là buồn.
Phải chăng tài lộc vấn vương?
Người ta ngơ ngác, nẻo đường mai sau!
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
 

Tập Thơ "Tình Nhân Nghĩa"

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang 
Trang 1 trong tổng số 1 trang

 Similar topics

-
» Phân tích nhân vật vợ Tràng trong truyện "Vợ nhặt" của Kim Lân
» Phân tích nhân vật vợ Tràng trong truyện "Vợ nhặt" của Kim Lân
» Phân tích nhân vật Mị trong truyện "Vợ chồng A Phủ"
» Tìm hiểu tác phẩm "Chiếc thuyền ngoài xa" của Nguyễn Minh Châu
» "Ngậm ngải tìm trầm" là gì ?

Permissions in this forum:Bạn không có quyền trả lời bài viết
ĐOÀN VĂN THI & THƠ ! :: Đoàn Văn Thi & Thơ ! :: Hai Tập Thơ "Văn Tình Sử" & "Tình Nhân Nghĩa"-